Doanh nghiệp
Yêu tha thiết mùa xuân thành phố

Yêu tha thiết mùa xuân thành phố

Theo Báo An Ninh Hải Phòng
Thứ năm, ngày 05/03/2015 - 08:25 sáng

Một năm biết bao nhiêu sự kiện, hành trình dọc thời gian như con tàu căng sức giữa trùng khơi, lúc biển lặng trời yên, khi cồn cào sóng gió. Ta nhìn lại chính ta và nhìn ra thế giới, ta còn nghèo nhưng bình yên thanh thản, tựa vào lịch sử hào hùng để đến với tương lai; kìa châu Phi ngày đêm sôi sục, châu Âu đồng tiền chung chao đảo, nước Mỹ có những lúc phố Wall nghiêng ngả, nơi động đất, sóng thần, nơi lũ lụt, băng tan!  

Một năm, 365 ngày, nhiều chuyện vui và cũng nhiều trăn trở, càng trải lòng mình chia sẻ với bè bạn năm châu ta càng yêu và tự hào vô cùng Tổ quốc Việt Nam ta. Đất nước mấy nghìn năm đứng đầu ngọn sóng, sóng càng lớn trái tim càng dào dạt, trăm trứng Âu Cơ hàng bao nhiêu thế hệ hết lượt này lượt kia sinh nở những anh hùng - xưa những anh hùng đóng cọc ngăn sông, giáo gươm đánh giặc, thế hệ Hồ Chí Minh những anh hùng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước và nay những anh hùng cùng chung tay xây dựng cho nước non mỗi ngày thêm to đẹp đàng hoàng, cho xuân về chỉ tràn ngập niềm vui, người với người yêu nhau, yêu tha thiết mùa xuân.  

Không thể quên những năm tháng chưa xa thao thức đón giao thừa, Bác chúc Tết không gian như bừng sáng, giọng của Người ấm từng lời từng tiếng, ta nhìn đời trong biếc mùa xuân; chính lúc đó âm thầm tít ngoài khơi những con tàu không số căng trăm nghìn mã lực; náo nức vượt Trường Sơn, các sư đoàn chân dẫm mòn sỏi đá. Năm tháng ấy tết nghèo và niềm vui giản dị nhưng nhìn vào đâu ta cũng thấy thiêng liêng và chan chứa bao điều không nói hết, chỉ một bông hoa xuân cũng xôn xao đến lạ, chỉ một tiếng cười vui cũng xua hết gian nan. Không thể quên, suốt bao nhiêu năm tháng không quên nên hôm nay nắng đã hồng khắp mọi miền Tổ quốc, non sông đã to đẹp đàng hoàng hơn trước, càng nhớ Bác, càng tha thiết với mùa xuân, lời Bác dạy vẫn hằng ngày ghi nhớ. 

Xin ít phút nhớ về năm cũ, cũng những ngày xuân tựa thể xuân này, biết bao nhiêu chờ mong, bao nhiêu dự định: Đại hội Đảng thành công vạch hướng đón tương lai, 15 năm, 20 năm mai sau như xích lại gần, lòng náo nức trên đường xuân đất nước. Xuân ấy nắng như thể vàng hơn, hoa thơm hơn, cây trái cũng xôn xao, quên rét buốt giêng hai ta bắt đầu một năm đầy hứa hẹn. Rồi hè đến, nóng như nung tiếng ve ran ngột ngạt, miệng khô khát trên con đường nhựa bỏng, mồ hôi đổ giữa bộn bề sắt thép - tất cả có nề chi, ta ra công trường lòng tươi tắn ngời xanh. Mùa thu, quên sao được một sáng thu đưa đứa con đầu lòng đi học, đời mẹ cha cũng mở sang trang mới, nhìn trường lớp khang trang, đồng phục của con màu tươi sáng, chạnh nhớ lại một thời mái rạ nhà tranh, đường đi học mưa trơn phong phanh manh áo cũ. Và mùa đông ra thăm đồng những ngày tháng giá hun hút gió bờ đê, cây lúa non chia sẻ cùng người nên lặng lẽ quặn mình đâm rễ, âm thầm báo hiệu một mùa vui… Một năm biết bao nhiêu sự kiện, tất nhiên không thể ngày nào cũng tràn ngập niềm vui. Đời như thể cây đàn muôn điệu, khi vút khúc nhạc cao khi buông tiếng nhạc trầm, nhưng mỗi ngày, mỗi tấc đất, mỗi giọt mồ hôi đều chất chồng ý tưởng và lớp lớp tầng tầng hứa hẹn những mùa xuân: Nơi đây nhà máy mới ra đời, nơi ấy đường cao tốc đi qua và nơi này cho khu đô thị, cho đầm tôm đầm cá, còn nơi đó cho trăng hiện hôm rằm để đôi lứa yêu nhau. Và ta hiểu vì sao sâu thẳm trong lòng ta yêu tha thiết mùa xuân! 

Thành phố chúng ta đã trải qua 56 năm kể từ ngày giải phóng, cứ mỗi lúc ngoảnh lại tự hào biết mấy. Bến cảng Sáu Kho xưa nay vươn ra tận biển, tấp nập tàu đi hối hả tàu về; những con đường hôm nao quanh co xen lẫn với ao đầm giờ thẳng tắp cùng khu đô thị mới - đường 5, đường 10, đường Phạm Văn Đồng, đường Nguyễn Văn Linh, những con đường hằng ghi bao sự tích; Đình Vũ, Minh Tân đâu còn heo hút, Cát Hải, Cát Bà đã chẳng bao xa, cầu tiếp cầu nối đôi bờ mơ ước, nhà máy bên này xí nghiệp bên kia. Những cái tên Ao Than, Tràn Than, Chè Chai, những bến phà bến đò dần lui vào sử sách. Gần gũi biết bao nhiêu những cái tên mươi mười lăm năm trước chưa hề có mặt, đường Lê Hồng Phong, quận Dương Kinh, cầu Khuể… và tất yếu sẽ xuất hiện những cái tên ngay cả ngày hôm nay cũng chưa thể hình dung, bởi rất nhiều kỳ công mai sau đã và đang từng ngày hoạch định. Đất nước như mùa xuân ở mãi nên mỗi một năm thêm một chặng đường xuân. 

Đời như con tàu căng sức giữa trùng khơi băng băng về bến đỗ, đời cũng là cây đàn muôn điệu, đời hoài thai và không ngừng sinh nở, đời như thể mùa xuân mang sức sống diệu kỳ. Ta hiểu vì sao tự sâu thẳm lòng ta yêu tha thiết mùa xuân, yêu biết mấy tương lai!